ABOUT

This is our story…

“If only chicken had four legs, I could have 4 drumsticks at the same time” – Yes, this was my wish years ago. I was a meat-lover who loves the taste, the texture and everything about it, I could never imagine how anyone can live without meat, anyone but definitely not me.

My childhood was filled with the love of food as my mom is a great cook and she would offer us whatever we could afford at that time. Some of our relatives were living on the farm at the countryside and sometimes they would bring to the city live chicken, duck, fish, crab, even eel – you name it – whatever they could catch from their farms, rivers, lakes, ponds etc.  Every time there was a family gathering, my mom would show me how she took the feather of the ducks, how to scale fish, how to hammer the head of the eel, and then how to season and cook them.

I used to ask my mom “why do these animals make noises or show distress when you try to prepare them for our food?”

She answered: “’coz they don’t want to be killed, but that is their purpose, they are here for us to eat, so they don’t have any choice. They are just animals”

Watching this since young, I thought it was normal. “They are just animals”

One day, my mom told me to try it out myself, she boiled hot water, and then asked me to dip the chicken inside the hot-water basin, and to start plucking the feather off. Before that she said “you need to cut the throat of the chicken first, and let the blood drain into the bowl. The chicken will die, then put the whole chicken into the hot water basin and pluck the feather. You are a girl, you need to know how to cook.”

Looking at the poor chicken lying there, I took the knife and somehow that moment I was very sad. I did not know why. Just something starts coming to me, I look at the chicken’s eyes, they also seem sad.

“Quick, I am holding the chicken’s neck for you” – my mom yelled.

I took all my courage and slice the skin of the chicken’s neck. But I did it so faintly that there is only a scratch, the chicken was in pain and started to flap the wings….and trying to run out of my mom’s tight hands.

“You’re useless, how are you gonna get married if you don’t know how to cook chicken”- she complained and took over the whole process.

I was traumatized because that was the very first time I did it myself, cutting the chicken’s neck. And I can really feel the connection between the chicken and me. “It is not just an animal”- I thought to myself- “It has feelings too, it knows pain, it is a being- just like me”. After that experience, I avoid our house’s kitchen all together. I am scared of seeing those eyes again.

Our journey begins…

Then I started the journey of learning more about animals, their roles in our life and I start questioning: “Do we really need to take their lives in order to live ours?”

It has been an eye-opening journey for me and I learned to be vegetarian for more than a decade and have been feeling stronger and stronger every day.

During this journey, I have met amazing vegetarian/vegan friends and even married to one 017884-blue-jelly-icon-symbols-shapes-smiley-face1. We decided to form a small community and build up a website to provide helpful and meaningful information for people like you, who may be thinking about switching over to a better diet or may just be curious about this lifestyle.

Our path…

We notice that society nowadays has been placing so much importance on being “smarter and stronger”, and one of the ways is consuming more animal protein. Like during our childhood, our parents think we need to eat meat to be “smart”. IQ was something that in the past people associated with meat diet. We believe differently.

We believe that by considering the feelings for all other beings – humans and animals – we learn to be more compassionate, gentle and kind, we can thus live a much “smarter” and happier life. As we learn more from Dr. Daniel Goleman’s work on EQ (New York Times, 1995) and how it can solve many problems in the world, we decide to study further on this matter. As such we gather as much useful information as possible so it can serve you in improving your positivity, your feelings and your decision-making on your life journey.

We are also in the process of learning and improving ourselves daily, thus our blogs are here to serve three main purposes:

  1. Physically: to choose a better diet – for better health – we work with suppliers who care for the environment and ethics – thus our products include only pure vegetarian and vegan products.
  2. Emotionally: To be more aware of our feelings and others – become more considerate of others thus becoming more emotional intelligent (EQ).
  3. Spiritually: we love to share our views on how we all connect spiritually – we believe that we are together as one when we become more loving to all beings – not just human beings.

Our mission…

Our mission is to provide useful information and healthy products so you can start improving your current emotion, health and lifestyles. We would love to receive your kind feedbacks, or any questions you may have. We will be so delighted for you to join our EQlync family.

Thank you so much for being with us,

With lots of love and respect,

EQlync family

Đây là câu chuyện của chúng tôi …

“Ước gì gà mà có bốn chân thì tôi có thể ăn được một lúc bốn cái đùi  gà” – Vâng, đó là ước vọng của tôi vào nhiều năm trước đây. Lúc đó tôi mê ăn thịt vì rất thích cái vị ngọt ngào, sự dẻo dai của thịt, và nói chung tất cả mọi thứ của thịt, đến độ tôi không thể tưởng tượng được làm sao bất cứ ai có thể sống mà không ăn thịt. Chắc chắn người đó không phải là tôi rồi.

Tôi rất mê ăn uống khi còn bé vì Mẹ tôi nấu ăn rất ngon và luôn cho tôi ăn  bất cứ gì bà có thể mua được trong quãng thời gian đó. Vài người bà con của chúng tôi có nông trại ở dưới quê. Lâu lâu họ lại mang lên tỉnh cho chúng tôi gà, vịt, cá, cua, ngay cả lươn còn sống – bất cứ thứ gì bạn có thể nghĩ tới – nói chung là mọi con vật mà họ có thể bắt được trên nông trại, hay ở sông hồ, v.v… Mỗi khi có tụ tập gia đình, Mẹ thường dạy tôi cách vặt lông vịt, đánh vảy cá, đập đầu lươn, và rồi làm sao ướp gia vị và nấu các con này.

Tôi thường hay hỏi Mẹ “Tại sao các con vật này kêu la và đau đớn khi mình làm thịt chúng nó?”

Mẹ trả lời: “Vì chúng nó không muốn bị giết, nhưng bổn phận của chúng là được sinh ra để cho con người chúng ta ăn thịt. Tụi nó không có sự chọn lựa nào khác vì chúng là súc vật.”

Tôi quen nhìn những cảnh tượng này từ khi còn nhỏ nên hồi đó tôi cũng nghĩ những chuyện đó là bình thường thôi. “Chúng chỉ là súc vật”.

Một hôm Mẹ nói tôi hãy tập nấu ăn đi. Mẹ đun nước sôi, rồi bảo tôi nhúng con gà vào trong chậu nước sôi, rồi sau đó bắt đầu vặt lông nó. Nhưng trước đó Mẹ dặn “Trước hết con phải cứa cổ con gà, và hứng cho máu nó chảy vào một cái tô. Sau khi nó chết rồi thì con cho nguyên con gà vào trong chậu nước sôi để vặt lông nó. Con là con gái thì cần phải biết nấu ăn.”

Vừa nhìn con gà nằm đó, vừa cầm dao lên, tự nhiên tôi cảm thấy buồn vô hạn. Tôi cũng không hiểu vì sao. Hình như có điều gì làm tôi xao xuyến. Nhìn vào cặp mắt của con gà, tôi cảm thấy chúng cũng buồn.

“Đợi một chút, để Mẹ giữ cổ con gà cho con” – Mẹ tôi la lên.

Tôi phải lấy hết can đảm và bắt đầu cắt vào da cổ của con gà. Nhưng tôi lại cắt nhẹ quá nên chỉ để lại một vệt trầy, làm con gà đau đớn và bắt đầu đập đôi cánh… rồi nó cố gắng chạy thoát khỏi hai bàn tay của Mẹ đang kềm chặt nó lại.

“Con thật là vô dụng. Làm sao con có thể lấy chồng sau này nếu ngay cả làm thịt một con gà mà con cũng không biết làm” – bà càu nhàu và ra tay thực hiện nốt những gì còn lại của công tác làm gà.

Tôi bị sốc vì đó là lần đầu tôi tự làm gà và phải cắt cổ gà. Và tôi thực sự cảm thấy mối liên hệ giữa con gà và tôi. “Nó không phải chỉ là súc vật” – tôi thầm nhủ trong lòng – “nó cũng có cảm giác, nó biết đau, nó cũng là một chúng sanh, y như tôi vậy”. Sau trải nghiệm đó, tôi luôn cố tránh đi vào phòng bếp trong nhà. Tôi sợ nhìn lại cặp mắt đó.

Cuộc hành trình của chúng tôi bắt đầu…

Sau đó tôi bắt đầu một hành trình tìm hiểu thêm về động vật, về vai trò của chúng trong cuộc đời của chúng ta, và tôi bắt đầu tự hỏi: “Có thật sự cần tước đoạt sinh mạng của chúng để chúng ta có thể tồn tại hay không?”

Hành trình này đã giúp tôi mở mắt, nhờ đó tôi đã học ăn chay được hơn mười năm và tự cảm thấy mỗi ngày mỗi khỏe mạnh hơn trước.

Trong suốt hành trình này, tôi đã gặp nhiều người bạn ăn chay và thuần chay (và tôi cũng đã cưới một trong những người bạn đó!). Chúng tôi đã quyết định thành lập một cộng đồng nhỏ và xây dựng một mạng để cung cấp những thông tin hữu ích và có ý nghĩa cho những ai giống như bạn, đang nghĩ đến việc đổi qua một chế độ ăn uống tốt hơn hoăc có thể đang tò mò về lối sống mới này.

Con đường chúng tôi đi …

Chúng tôi nhận ra rằng xã hội ngày nay quá coi trọng trí thông minh và sức mạnh, và tin rằng ta cần ăn chất đạm động vật để đạt được hai thứ này. Thí dụ như khi chúng ta còn nhỏ, bố mẹ nghĩ rằng chúng ta cần ăn thịt để được thông minh. Chỉ số thông minh là một cái gì mà trước đây người ta kết hợp với việc ăn thịt. Chúng tôi thì nghĩ khác.

Chúng tôi tin rằng khi quan tâm đến tình cảm của mọi loài – người cũng như động vật – chúng ta sẽ học được lòng từ bi, tính dịu dàng, và lòng tốt, nhờ đó ta có thể sống “thông minh hơn” và hạnh phúc hơn nhiều so với trước đây. Nhờ được tiếp cận những công trình của Tiến Sĩ Daniel Goleman nói về Chỉ Số Thông Minh Cảm Xúc (cụm từ này được dịch từ “Emotional Quotient” hay “EQ”) (New York Times, 1995) và phương cách chỉ số này có thể giải quyết nhiều vấn đề trên thế giới, chúng tôi đã quyết định tìm hiểu thêm về đề tài này. Vì vậy chúng tôi thu thập càng nhiều thông tin càng tốt để có thể giúp các bạn yêu đời hơn, cải thiện cảm xúc, và đạt được những quyết định đúng đắn trên đường đời.

Chúng tôi cũng đang theo đuổi một tiến trình học hỏi và cải thiện bản thân mình hằng ngày. Vì thế những nhật ký trên mạng của chúng tôi được tạo ra với ba mục tiêu chính:

  1. Về thể chất: để chọn cho mình một chế độ ăn uống tốt hơn – nhờ đó có được sức khỏe tốt hơn. Chúng tôi làm việc  với những nhà cung cấp có quan tâm đến môi trường và đạo đức – do vậy mà sản phẩm của chúng tôi hoàn toàn là những sản phẩm chay và thuần chay.
  2. Về cảm xúc: để quan tâm đến cảm xúc của mình và người khác. Hãy tử tế hơn với mọi người và thông minh hơn về cảm xúc.
  3. Về tâm linh: chúng tôi rất muốn chia sẻ quan điểm của chúng tôi về sự kết nối tâm linh giữa chúng ta. Chúng tôi tin rằng người và động vật vốn từ một nguồn nên chúng ta hãy yêu thương muôn loài muôn vật – chứ không riêng gì con người.

Sứ mạng của chúng tôi …

Sứ mạng của chúng tôi là cung cấp những thông tin hữu ích và những sản phẩm lành mạnh để các bạn có thể bắt đầu cải thiện cảm xúc, sức khỏe, và lối sống của mình. Chúng tôi rất mong muốn nhận được những ý kiến phản hồi hay những câu hỏi từ các bạn. Chúng tôi cũng sẽ rất vui mừng nếu các bạn có thể gia nhập gia đình EQlync của chúng tôi.

Cám ơn các bạn rất nhiều!

Xin gởi đến các bạn những tình cảm thân thương và trân trọng nhất.

Gia đình EQlync